DABACO - Hành trình tạo giá trị bền vững
Tạp chí điện tử Thức ăn chăn nuôi Việt Nam

Hà Nội 22°C /57%

Tạp chí điện tử Thức ăn chăn nuôi Việt Nam

Minh bạch nông sản từ mã QR: Đừng để tem dán chỉ là hình thức

E-magazine

Minh bạch nông sản từ mã QR: Đừng để tem dán chỉ là hình thức

TACN - Dán một chiếc tem in mã QR lên khay thịt tươi trong siêu thị chỉ mất chưa đầy ba giây. Nhưng để biến mã QR đó thành một "hồ sơ năng lực" sống động, phản ánh trung thực toàn bộ chuỗi dữ liệu sản xuất phía sau, lại là một hành trình gian khổ đòi hỏi sự lột xác từ tận chuồng trại. Ngành chăn nuôi Việt Nam từ lâu vẫn mang gánh nặng của sự manh mún với hàng chục triệu hộ nhỏ lẻ - một cấu trúc vừa đẩy chi phí vận hành lên cao, vừa đặt nền nông nghiệp trước những rủi ro triệt hạ từ dịch bệnh. Trong bối cảnh ấy, tái cơ cấu không còn là một lựa chọn mang tính khẩu hiệu. Hình thành các vùng chăn nuôi tập trung và siết chặt chuỗi giá trị khép kín chính là điểm tựa sinh tồn, là điều kiện tiên quyết để mã QR thực sự phát huy giá trị, đòi lại niềm tin cho người tiêu dùng nội địa. 


Quét mã QR tra cứu thông tin sản phẩm.

Điểm tựa từ những vùng nuôi tập trung

Quan sát thực tế chuyển dịch tại các địa phương, chúng ta mới thấy làn sóng tái cơ cấu đang diễn ra quyết liệt như thế nào. Sự thay đổi không nằm trên tờ giấy, mà ghi dấu bằng những số liệu thực địa.

Tại Phú Thọ, tổng đàn gia cầm đã vượt mốc 38,5 triệu con, riêng đàn gà đạt 34,4 triệu con — vươn lên vị trí thứ ba cả nước, chỉ sau Hà Nội và Nghệ An. Địa phương này đang hiện thực hóa tham vọng trở thành trung tâm chăn nuôi gia cầm của toàn vùng du lịch và kinh tế phía Bắc với mục tiêu 41,1 triệu con vào năm 2030. Những địa danh gắn liền với tập quán chăn nuôi nhỏ lẻ trước đây như Trạm Thản, Bình Phú, Đồng Lương hay Hoàng Cương nay đang thay da đổi thịt, từng bước hình thành các vùng nuôi tập trung công nghệ cao.

Nhiệt lượng của sự chuyển dịch này được thắp sáng bởi những "đầu tàu" doanh nghiệp. Công ty TNHH MTV Gia cầm Hòa Phát Phú Thọ là một minh chứng điển hình. Với quy mô 1,2 triệu con gà đẻ trứng thương phẩm, mỗi năm trang trại này cung ứng ra thị trường 330 triệu quả trứng, đồng thời duy trì đàn gà bố mẹ 15.000 con để cung cấp hơn 1 triệu con giống chất lượng cao. Việc dồn lực xây dựng các chuỗi giá trị có sức cạnh tranh cao không chỉ dừng lại ở mục tiêu đáp ứng nhu cầu nội địa, mà còn là bước chuẩn bị bài bản để nông sản Việt chinh phục các tiêu chuẩn xuất khẩu khắt khe.

Tuy nhiên, bức tranh chuyển đổi sẽ thiếu đi tính vững chắc nếu đứng ngoài cuộc chơi là các hợp tác xã (HTX) và doanh nghiệp vừa và nhỏ. Thực tế cho thấy, nhiều mô hình quy mô vừa đang gặt hái "quả ngọt" nhờ tư duy làm ăn bài bản. HTX Chăn nuôi và dịch vụ Đồng Tâm (Quốc Oai, Hà Nội) là một ví dụ. Nhờ duy trì ổn định đàn lợn hơn 1.000 con theo quy trình an toàn sinh học và xây dựng thành công thương hiệu "Thịt lợn Quốc Oai", HTX đều đặn đạt doanh thu hơn 1,5 tỷ đồng mỗi tháng. Chuẩn hóa quy trình an toàn không còn là chi phí phụ trội, mà đã trở thành tấm "khí tài bảo vệ" giúp người nông dân đứng vững trước những biến động chập chờn của giá cả và dịch bệnh.

Ở một góc độ khác, Công ty TNHH Thực phẩm sạch Organic Green (Thường Tín, Hà Nội) lại lựa chọn bài toán khép kín từ gốc. Doanh nghiệp xây dựng chuỗi tuần hoàn từ sản xuất thức ăn hữu cơ, liên kết với hơn 300 trang trại, tự vận hành khâu giết mổ công nghiệp đến hệ thống phân phối sở hữu hơn 100 cửa hàng. Khi từng mắt xích từ thịt tươi đến các sản phẩm chế biến sâu như giò chả, xúc xích đều có thể truy xuất nguồn gốc minh bạch, giá trị gia tăng của nông sản tự khắc được nâng cao, đồng thời tạo ra "đầu ra" bền vững cho người chăn nuôi liên kết.

Hà Nội hiện sở hữu hơn 6.000 trang trại, hình thành trên 50 chuỗi chăn nuôi an toàn khép kín, 182 chuỗi liên kết và đã cấp mã truy xuất nguồn gốc cho hơn 14.000 sản phẩm. Đây chính là lớp tầng cơ sở vật chất quan trọng để Thủ đô tiếp tục đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số trong quản lý chất lượng, an toàn thực phẩm và kết nối thị trường. Định hướng hiện nay là chủ động di dời các cơ sở chăn nuôi ra khỏi khu dân cư, khuyến khích mô hình trang trại sinh thái kết hợp giáo dục trải nghiệm. Đi kèm với đó là bài toán chuẩn hóa nguồn nhân lực: người nông dân hiện đại không thể chỉ dựa vào kinh nghiệm chăn nuôi thuần túy, mà phải sở hữu năng lực quản trị, tư duy hạch toán kinh doanh và khả năng đọc dữ liệu thị trường.

Cùng với việc phát triển chuỗi liên kết, các địa phương cần đẩy mạnh tuyên truyền, hướng dẫn và khuyến khích các cơ sở xây dựng cơ sở chăn nuôi an toàn dịch bệnh theo quy định.

Khi công nghệ đi sâu vào từng chuồng trại

Chăn nuôi không đơn thuần là một ngành kinh tế kỹ thuật; đó là trụ cột bảo đảm nguồn cung thực phẩm, giải quyết sinh kế cho hàng triệu hộ gia đình và là đầu vào của ngành công nghiệp chế biến sâu. Muốn hiện đại hóa ngành này, công nghệ phải thẩm thấu vào từng mét vuông chuồng trại chứ không thể dừng lại ở tầng lý thuyết.

Tại tỉnh Ninh Bình, hiện đang sở hữu 2.024 trang trại, trong đó có 33 trang trại quy mô lớn và 27 cơ sở đạt chứng nhận an toàn dịch bệnh. Tổng đàn gia cầm toàn tỉnh đã đạt gần 26 triệu con, được tự chủ dinh dưỡng nhờ hệ thống 37 doanh nghiệp sản xuất thức ăn chăn nuôi đạt tổng công suất trên 1 triệu tấn/năm.

Trong khi đó, tỉnh Bắc Ninh lại chọn lối đi số hóa mạnh mẽ với 2,975 trang trại và 122 HTX. Tỉnh đã hình thành 53 chuỗi liên kết, nổi bật là 175 trang trại chăn nuôi gia công quy chuẩn cho các tập đoàn lớn như CP Group, Dabaco, Mavin... Tại các cơ sở này, diện mạo của sản xuất truyền thống đã hoàn toàn thay đổi. Hệ thống camera giám sát tự động, cảm biến nhiệt độ, độ ẩm, nồng độ khí thải (NH3, CO2) vận hành liên tục; quy trình cho ăn, cấp nước, làm mát được tự động hóa tối đa. Quan trọng hơn, nhật ký chăn nuôi điện tử và việc ứng dụng mã QR để truy xuất nguồn gốc thức ăn, thuốc thú y đã chuyển hóa dữ liệu vận hành thành tài sản kỹ thuật số.

Cả nước hiện có 1.308 trang trại, hộ chăn nuôi đạt chứng nhận VietGAP và chỉ khoảng 2,2% số trang trại chăn nuôi áp dụng quy trình chăn nuôi an toàn sinh học hoặc các tiêu chuẩn tương đương VietGAP.

Chăn nuôi heo hiện đại, đảm bảo an toàn dịch bệnh.

Mã QR và bài toán chuỗi giá trị thực chất

Chúng ta đang đứng trước áp lực vô cùng lớn từ các Hiệp định thương mại tự do (FTA). Thịt nhập khẩu giá rẻ, được sản xuất từ những nền nông nghiệp công nghiệp hóa cao độ, đang tràn vào thị trường nội địa. Trong khi đó, điểm yếu chí mạng của ngành chăn nuôi trong nước vẫn nằm ở khâu giết mổ nhỏ lẻ, chế biến sâu còn khiêm tốn và hệ thống logistics kho lạnh chưa đồng bộ. Thói quen tiêu dùng thịt tươi sống tại các chợ truyền thống — nơi khái niệm truy xuất nguồn gốc gần như bằng không, vô hình trung đang kìm hãm đà nâng cấp của toàn ngành.

Nếu một chiếc mã QR chỉ được dán lên khay thịt ở khâu đóng gói cuối cùng mà không có chuỗi dữ liệu đối soát tin cậy từ khâu con giống, dòng cám, nhật ký phòng bệnh đến quy trình giết mổ, thì chiếc tem đó chẳng qua chỉ là một hình thức "trang điểm" cho sản phẩm. Nó mang tính đối phó hơn là minh bạch. Một mã QR có "sức nặng" bắt buộc phải là điểm cuối cùng hiển thị của chuỗi liên kết 3F (Feed - Farm - Food) thực chất.

Hãy nhìn vào mô hình 3F+ (Feed - Farm - Food - Future) mà Dabaco Group đang triển khai. Họ không dừng lại ở việc vận hành các dây chuyền chế biến trứng gà ăn liền hay duy trì đàn gà giống 700.000 con để cung ứng 55–60 triệu con giống mỗi năm. Dabaco chủ động mở rộng chuỗi sang cả nghiên cứu chọn tạo các bộ giống bản địa chất lượng cao (gà Mía, Chín cựa, Nòi chân vàng, Tân Hồ), tự sản xuất bao bì, xử lý phụ phẩm nông nghiệp và đầu tư hệ thống kho cảng logistics. Khi một tập đoàn chủ động kiểm soát trọn vẹn từ hệ gen con giống đến bàn ăn của người tiêu dùng, chiếc mã QR dán trên sản phẩm mới thực sự chứa đựng giá trị thật và tạo dựng niềm tin thương hiệu bền vững.

Dabaco Group với mô hình 3F+.

Nông sản Việt Nam muốn giữ vững "sân nhà" và vươn tầm ra thị trường quốc tế tuyệt đối không thể tiếp tục duy trì tư duy làm ăn "tiện đâu làm đó". Về phía quản lý, Nhà nước cần tiếp tục tung ra các chính sách đòn bẩy đủ mạnh để hỗ trợ doanh nghiệp và HTX tích tụ đất đai, xây dựng các vùng an toàn dịch bệnh đạt chuẩn quốc tế. Về phía người sản xuất, bản thân mỗi nông dân phải chủ động thay đổi tư duy: từ bỏ thói quen sản xuất tự do để gia nhập vào các chuỗi liên kết, tuân thủ nghiêm ngặt tiêu chuẩn VietGAHP, và áp dụng mô hình kinh tế tuần hoàn (biogas, đệm lót sinh học) nhằm triệt tiêu phát thải.

Mã QR, phần mềm quản lý hay bất kỳ công nghệ số nào suy cho cùng cũng chỉ là công cụ phương tiện. Điều cốt lõi tạo nên giá trị, sự sống cho tấm tem ấy không nằm ở thuật toán, mà nằm ở sự tử tế và cam kết minh bạch nghiêm túc của tất cả các mắt xích tham gia vào chuỗi giá trị chăn nuôi.


Quang Phương